Báo Phụ Nữ Online Báo Phụ Nữ Online

Trang chủ Góc Tâm Sự Giờ anh mới biết à? Cái thai năm ấy... tôi phá lâu rồi!
Mỹ phẩm Bella Belle
Cập nhật 23:00 , 05/10/2015

Giờ anh mới biết à? Cái thai năm ấy... tôi phá lâu rồi!

Hưng ném vào mặt Hoài một tập tiền, ngay cả ánh mắt anh cũng chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại:

– “Chỗ đó đủ không?”
– “Đủ cho điều gì?”

Nước mắt Hoài bắt đầu không ngừng chảy. Cô cảm nhận được những lời cay đắng mà Hưng sắp nói. Cô không muốn tin đó là sự thật nhưng dự cảm về điều đó vẫn cứ xảy ra:

– “Đủ cho việc phá cái thai. Vẫn chưa đủ à? Bao nhiêu thì với em thì đủ? Nói đi, rồi cho tôi số tài khoản, tối về tôi sẽ chuyển cho. Tôi không mang đủ tiền mặt ở đâu. Cứ yên chí, tôi nói là làm. Ăn bánh trả tiền, không quỵt đâu mà em sợ”.

Hoài chết cay chết đắng nghe từng lời Hưng nói. Người đàn ông từng có thời ôm lấy cô vào lòng thề thốt: “Đời này hạnh phúc lớn nhất mà anh có được chính là được em yêu”. Vậy mà giờ đây, khi cái tin được là bố đến với anh ta, anh ta coi nó như một món nợ. Anh ta dùng tiền để chối bỏ những trách nhiệm của một người đàn ông cần phải có. Đớn đau thay, cô lại đem lòng yêu hắn ta, yêu thật lòng.

Hoài để mặc số tiền trên bàn, lặng lẽ quay đi, bỏ mặc anh ta đứng phía sau đang hút điếu thuốc và thả vào không khí những lời khói bằng điệu bộ khinh đời nhất có thể:

– “Cô em chê ít tiền à? Cao giá gớm nhỉ. Đừng cố làm ra vẻ thanh tao, nhận lấy đi, dù sao nó cũng giúp em được ít nhiều. Màn kịch này anh xem chán rồi, lắm cô còn diễn đạt hơn em ấy chứ. Cô nào chẳng nói yêu tôi, sẽ giữ đứa con này, không cần đến tiền của tôi. Nhưng sau khi quay đi giống cô hôm nay, chỉ đúng một tuần sau lại mò đến năn nỉ tôi đưa cho số tiền lớn hơn chút nữa rồi sẽ bỏ đứa bé. Còn cô định khi nào quay lại và số tiền giúp cô hài lòng là bao nhiêu? Nói luôn đi cho tiện” – Hưng nói bằng giọng điệu của kẻ có tiền, vô lại và Sở Khanh nhất có thể.

– Bốp!

Hoài dang thẳng cánh tay tát mạnh vào gương mặt người đàn ông mà cô hết lòng yêu thương ấy. Cái tát như trút mọi nỗi đớn đau, sự tủi hờn và tình thương với đứa con đang lớn dần lên trong bụng cô. Vậy là quá đủ để cô hiểu con người anh ta ra sao:

– “Anh định trả tiền cho tôi ư? Anh định trả bao nhiêu cho giọt máu này của anh? Hãy cầm lấy tiền và vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Yêu anh là một sai lầm và sai lầm này của tôi là vô giá. Anh sẽ chẳng bao giờ đủ tiền để mua nổi nó đâu”.

Hoài đanh thép nói lại người đàn ông coi mình chỉ như một món hàng dù rằng với cô anh là đã từng là tất cả. Hưng vẫn giữa điệu cười không mấy tử tế:

– “Để rồi xem, cô can đảm đến mức nào. Tất cả những cô gái tôi gặp đều muốn dùng cái thai để bước chân vào gia đình tôi, được cùng tôi sở hữu số tài sản khổng lồ mà tôi có. Và cô chắc cũng không phải là ngoại lệ.”

Hoài quay đầu nhìn Hưng rồi chợt phá lên cười:

– “Anh thật đáng thương. Một kẻ sống mà không bao giờ có niềm tin như anh sẽ chỉ mãi là cô độc mà thôi”.

Hoài vội vã ra về, bỏ lại sau lưng một mình Hưng với những suy nghĩ miên man. Hắn tin, vài ngày nữa thôi, khi hắn không liên lạc, Hoài sẽ lại tìm đến hắn và năn nỉ. Khi ấy, hắn chỉ tốn thêm một ít tiền để làm hài lòng người đàn bà đã từng có tham vọng lấy hắn làm chồng. Vậy thôi…

1 tháng sau

Hưng bắt đầu thấy nhớ nhung và hoang mang khi Hoài không tìm anh mà bặt vô âm tín. Thậm chí Hưng cũng không còn có thể liên lạc được với Hoài. Từ trong tâm khảm, Hưng cảm thấy mình đã phạm phải một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời. Anh dường như đã hiểu, điều mà Hoài cần là tình yêu với anh chứ không phải vật chất, của cải như biết bao cô gái khác đã từng chủ động theo đuổi anh. Anh điên tiết tìm cô khắp nơi nhưng vẫn không thể tìm ra Hoài. Người con gái yêu anh thật lòng đã biến đi đâu trong thành phố nhỏ bé này?...

Có một điều Hưng không bao giờ biết rằng, đứa con trong bụng Hoài vẫn lớn lên từng ngày dù chỉ có tình yêu từ mẹ nó. Hoài quyết định giữ con lại dù không chồng mà chửa. Sai lầm là do cô, cô không thể nào trút mọi sai trái ấy lên một hài nhi bé bỏng là con mình. Nhưng Hoài sẽ giấu kín chuyện này. Hưng sẽ mãi mãi là bạn trai lí tưởng trong mắt mọi người. Còn với Hoài, đó là một kí ức đầy đau thương nhưng cô không vì thế mà chối bỏ...

5 năm sau

Đang chơi đùa với con trai của mình, Hoài bỗng nhiên nghe một tiếng gọi quen thuộc từ phía sau vọng tới.

- Hoài! Em có phải không? Em đã đi đâu mà anh tìm em khắp mọi nơi. Anh... Anh...

Không khỏi ngạc nhiên khi gặp Hưng sau bao năm xa cách, Hoài vẫn thấy tim mình khẽ nhói lên, nhưng vẫn thản nhiên đáp lại anh bằng nụ cười nhẹ:

- Em vẫn khỏe như anh thấy đó. Anh sống tốt chứ?

- Ko, anh ko sống tốt! Anh đã đau khổ vì đã lỡ đánh mất em và con. Anh đã đi tìm em khắp nơi. Anh đã sống trong vô vọng suốt 5 năm liền. Cứ tưởng cả đời này sẽ không bao giờ được gặp em nữa. Vậy mà ông trời đã cho anh gặp em ngay chính lúc này. Hoài à, đứa trẻ kia là con... con anh phải không em?

Hưng nói lắp bắp, thở dồn dập. Dường như anh rất xúc động trong tình cảnh này. Anh nhìn Hoài, rồi nhìn sang đứa bé nở một nụ cười hy vọng. Đứa bé giống anh hồi nhỏ quá. Chắc chắn rồi. Chắc chắn đây là...

- Không, cái thai năm đó, em đã đi phá rồi. Sau đó em lấy chồng và sinh ra đứa bé này. Nó là con của em với chồng em!- Hoài nhìn anh nói chầm chậm, từng từ thốt ra thật rõ ràng và đanh thép. Cô cảm thấy như có một luồn điện chạy qua người, lạnh toát và đau đớn hơn bao giờ hết.

- Em nói thật chứ? Đứa bé này rất giống anh khi bé. Chẳng lẽ anh nhầm sao? Không có lí nào... Không có lí nào em lại đi phá thai vì bản tính của em nhân hậu như vậy. Em sẽ không...

Hoài ngắt lời Hưng, âu yếm nhìn đứa trẻ đang chơi cầu tuột vui vẻ với bạn bè, mỉm cười đáp:

- Đó là sự thật. Anh rũ bỏ em như vậy, khi đó em đã rất căm thù anh, nên càng căm thù cái thai lỡ mang với anh. Sao em có thể sinh nó ra và nuôi nấng nó khi ghét bố nó tới như vậy? Nên em đã đi phá. Còn giờ thì em đang sống rất hạnh phúc với chồng và con em. Giờ thì em phải đi đây. Tạm biệt anh nhé. Bi này, chào chú rồi mẹ con mình đi nào!

- Cháu chào chú ạ! Tạm biệt chú!

2 mẹ con Hoài nắm tay nhau bước vào chiếc taxi gần đó. Hưng vẫn bàng hoàng trước câu nói của Hoài. Cô đã bỏ đứa con của hai người, bỏ cả anh để mà đi tìm hạnh phúc mới. Ra là cuộc đời đớn đau tới vậy. Nước mắt anh lăn dài trên má. Thì ra suốt 5 năm anh tưởng tượng cảnh gặp lại Hoài trong giấc mơ, nó khác với thực tế đến như vậy. Thực tế phũ phàng với anh tới như vậy có phải do năm xưa anh quá tàn nhẫn với Hoài?...

Ở phía xa, trong chiếc taxi, có người phụ nữ trẻ ôm chặt đứa con mình vào lòng và khóc không ngớt..."Bi à, cuộc đời này mẹ chỉ có mình con thôi. Mẹ con mình hãy cứ sống tốt như 5 năm qua con nhé..."

kem tri nam Magic Skin
  • Xem bài viết có từ khóa
  • tam su
Tin Khác