Đến giờ dù con đã 5 tuổi nhưng em vẫn còn nhớ như in giây phút đó, cái giây phút đau thấu trời xanh của người “đàn bà đi biển mồ côi một mình”.
Bác sĩ dự em sinh sau tết, nên trước tết em vẫn hí hửng sắm sửa đồ đẹp, ăn chơi thả ga cùng bạn bè trước khi nằm ổ. Ngày hôm đó, chồng đi công tác, lại có sinh nhật bạn thân nên em dù bầu bí vẫn rất nhiệt tình ăn chơi. Sau khi ăn xong, nổi hứng lũ bạn kéo nhau đi hát karaoke, em cũng đi luôn, bầu bì vậy nhưng sung sức lắm á.
Em vẫn còn nhớ mình đang nhảy và hát bài “yêu dù là xa ở nơi đâu anh xin được yêu” bỗng nhiên bụng em cứ co thắt từng cơn, nghĩ do mình nhảy quá sung nên mới bị vậy, em dừng hát ngồi xuống nghỉ nhưng bụng vẫn không thôi hết đau, cứ quặn liên hồi. Vì là con đầu nên em không biết đây là cơn đau chuyển dạ, hơn nữa em cứ đinh ninh mình sẽ sinh đúng ngày dự sinh của bác sĩ nên không nghĩ mình đau đẻ.
Bụng cứ đau dồn dập liên hồi, ngồi không nổi nữa em vào nhà vệ sinh gấp vì nghĩ mình muốn đi “nặng”, nhưng má ơi chiếc quần nhỏ của em… ướt sũng. Rồi, chết cha không còn nghi ngờ gì nữa em đau đẻ. Lúc đó, phản xạ rất bản năng của em là chạy vào phòng hét to giữa một đống con trai và 2 đứa con gái.
- Tao mắc đau đẻ rồi, mau đưa tao đến bệnh viện không đẻ ở đây mất thôi. Gọi taxi nhanh lên vỡ ối rồi
Bọn bạn em nghe thế cuống lên, đứa gọi thanh toán tiền, đứa lật đật gọi taxi đưa em đến bệnh viện. Chưa thấy ai như em, đi đẻ mà không mang theo một giấy tờ gì đến tiền bạc cũng không mang theo luôn, người thân thì chẳng có ai bên cạnh vì chồng đi công tác chưa về, mẹ mới gọi ở xa chưa kịp vào. Hic.
Sau khi gọi điện nhờ tới nhờ lui giữa các cơn đau chết người em cũng đã có được những thứ mình cần để làm thủ tục nhập viện, không hiểu sao lúc đó lại bình tĩnh cực kỳ các mẹ ạ. Các mẹ nhớ nha, những ngày sắp sinh ra đường nên phòng hờ trong người ít tiền, đặc biệt các giấy tờ khám thai, chứng minh nhân dân phải luôn có sẵn trong túi xách để phòng tình huống khẩn cấp như em.
Vào phòng sinh, em được phát cho một bộ đồ của bệnh viện thay vào và nằm yên trên giường để các y tá đo nhịp tim sau đó đưa đi làm các xét nghiệm, thực hiện các thủ tục tháo thụt, cạo vi-ô-lông… trước khi lên bàn sinh. Ôi, cái cảm giác đau đẻ mới đáng sợ làm sao, dù trước đây đã từng nghe rất nhiều người kể nhưng em không thể tưởng tượng được lại đau đến thế cứ như giết người ấy.
Em đau, em làm đủ các tư thế trên giường để giảm bớt đau nhưng vẫn không ăn thua. Và bỗng dưng em ngồi khóc ngon lành giữa những tiếng rên la của các thai phụ khác cũng chờ sinh như em.
-“Khóc gì mà khóc chứ, em thấy trong phòng này có ai như em không, ở nhà chắc quen nhõng nhẽo lắm phải không? Ráng chịu đau chút đi. Em mà khóc to quá con em nó không thở được đó nha”, một giọng nữ đầy đanh thép và lạnh lùng phát ra từ phía sau em. Vậy là em nín thôi không khóc nữa, không phải em sợ chị í mà sợ con em không thở được.
Sau 5 tiếng oằn mình giữa các cơn đau tưởng như sắp chết đến nơi, tử cung mở 6 phân thế là em được đẩy vào phòng sinh. Trời ạ, phòng chờ sinh nóng bao nhiêu thì phòng sinh lạnh bấy nhiêu. Em vừa tủi thân, vừa đau vừa run lẩy bẩy trên chiếc băng ca, định xin một chiếc chăn đắp cho đỡ lạnh mà thấy mặt cô hộ sinh hình sự quá nên thôi, em ráng nằm chịu trận.
1 tiếng sau tử cung lại mở thêm được 2 phân nữa, những cơn đau lại đến dồn dập hơn và đau hơn đến mức em chỉ muốn chết đi bớt đau thôi. Mà kinh nhất là khi vào phòng này rồi thì tênh hênh toàn tập các mẹ ạ, mà cũng chẳng có cảm giác ngại ngùng nữa, mẹ nào sinh rồi thì biết, mẹ nao chưa sinh chuẩn bị tinh thần nha. Ác đạn hơn em còn bị bác sĩ nam khám chứ, cứ 10 phút bác ấy lại đến kiểm tra nhịp tim thai và ngoáy tay vào khu vực nhạy cảm của em 1 lần để xem tử cung mở đến đâu. Từ lúc vào phòng sinh cho đến khi chính thức đẻ em đếm được bác ấy ngoáy em tất thảy 10 lần í ạ.
Cuối cùng cũng đến phút 89, em chính thức được đẻ. Trời, lúc đang mang thai em cũng nghiên cứu kỹ thuật rặn đẻ dữ lắm mà sao vô đây quên hết trơn, và dù bác sĩ đã chỉ cách thở cách rặn thế nào rồi nhưng sao em “ngu” quá em không làm theo được, hic. Nổi khùng vì em rặn thở không đúng cách khiến đầu thắng con em cứ trồi ra trụt vào hoài mà vẫn không ra được bác quát:
- Tôi đã nói là em hít vào rồi thở ra như thế này này. Làm lại đi….
- Sao vậy, sao tự dưng em đang rặn rồi dừng lại, chết rồi, nhịp tim của thai đang yếu dần rồi, tập trung hít vào, thở ra rồi rặn nhanh lên em, nhanh lên!
- Em không thể rặn được, đau quá, em không còn sức nữa, em không đẻ thường nữa, bác sĩ chuyển em qua phòng mổ gấp đi ạ
- Cố lên nếu không hại chết con em đấy, không còn kịp nữa đâu nhịp tim bé lại xuống nữa này, rặn rặn…. mau.
Tiếng quát của bác làm em sợ, cộng thêm lời dọa của bác càng làm em sợ hơn lúc đó bỗng nhiên có một luồng sức mạnh diệu kỳ nào đó xẹt qua em, vậy là em lấy hết sức rặn như thể đây là lần cuối cùng. “Oa oa oa”, nghe tiếng con khóc chào đời, bao nhiêu đau đớn trong em dường như cũng tan biến mất thay vào đó là cảm giác hạnh phúc không ngôn từ nào có thể tả nỗi.
Cuối cùng, sau bao nhiêu mệt nhọc vì bị cơn nghén hành hạ, sau bao tháng ngày chờ đợi em đã được nhìn thấy con, chạm tay vào con và ôm con vào lòng. Làm mẹ thật mệt nhưng mà cũng thật hạnh phúc và sung sướng đúng không các mẹ?
Giờ con em 5 tuổi rồi, cứ nghĩ đến những cơn đau đẻ là em thôi chả dám nghĩ tới tập 2 nữa. Thôi chắc vậy đủ rồi hén.
Theo: webtretho