Chỉ còn 3 tháng nữa là tôi sinh đứa con đầu lòng nhưng cuộc sống nhà chồng tôi như địa ngục vậy. Bố mẹ chồng thì khắt khe, chồng thì ngoại tình. Tôi rất muốn ly hôn nhưng chưa dám. Tôi phải làm sao?
Kỳ 1: Lao đao mãi mới được cưới nhau
Tôi là đọc giả trung thành trong các mục tâm sự chuyện gia đình, tôi đã nghe nhiều câu chuyện từ các chị em phụ nữ nên hôm nay tôi cũng muốn viết ra đây hoàn cảnh của bản thân để mong nhận được chia sẻ của mọi người, tôi phải thế nào đây để mẹ con tôi có được cuộc sống bình yên vui vẻ?
Tôi và chồng quen nhau trong môi trường đại học, được 1 năm thì anh dắt tôi về ra mắt gia đình. Ngày đầu bước chân vào nhà anh tôi đã cảm giác được mình không được chào đón. Hôm đó bố anh không xuống nhà chỉ có mẹ ngồi nói chuyện với chúng tôi nhưng cũng chỉ vài ba câu thăm hỏi cho có, không có buổi tối thân mật trà nước chuyện trò như tôi đã nghĩ. Mẹ anh tuy miệng lúc nào cũng tươi cười nhưng ánh mắt bà luôn dò xét và không thân thiện. Sau ngày hôm đó tôi không nghe anh nói gì về nhận xét của mẹ anh dành cho tôi, tôi hỏi anh chỉ nói “mẹ nói em cũng dễ thương”. Sau đó vài lần anh cũng chở tôi về nhà chơi và không quên dặn dò tôi nên cố gắng lấy lòng mẹ anh, qua nhà thấy mẹ làm gì thì cứ “bay vào phụ” chứ không cần đợi mẹ nhờ vả…. Phải nói thêm tôi là người gốc Hoa và bố mẹ anh là người miền Bắc. 2 phong tục và lối sống có phần khác nhau nên càng nghe anh nói tôi càng cảm thấy căng thẳng và có chút sợ. Bố mẹ anh không tỏ thái độ thích hay ghét tôi, nhưng tôi luôn có cảm giác lạnh lùng trong mắt họ.
Ngày ra mắt nhà người yêu tôi đã biết ba mẹ anh không thích tôi (Ảnh minh họa)
Quen được 3 năm gia đình tôi muốn có 1 sự chắc chắn giữa 2 chúng tôi, nói 2 đứa quen nhau đã lâu cũng nên mời 2 nhà nói chuyện với nhau để tính chuyện tương lai vì tôi hơn anh 2 tuổi và chúng tôi cũng đủ chín chắn để lập gia đình, anh nói là sẽ về thưa lại với bố mẹ anh. Nhưng kể từ ngày đó anh khác đi nhiều, anh hay nói tôi rãnh rỗi nên qua nhà anh chơi dù có anh ở nhà hay không, chở mẹ anh đi bát phố, mua sắm, bà rất thích nịnh nên thường xuyên gọi điện thăm hỏi và tuyệt nhiên đừng nhắn tin,… tôi đã cố gắng làm như anh nói nhưng mẹ anh nhiều lần từ chối vì lí do bận việc không có thời gian dành cho tôi, gọi điện cho bà hỏi thăm vài câu bà đã vội cúp máy, dần dần tôi cảm thấy chán và ít liên lạc với gia đình anh.
Tôi nhận ra anh đang có gì đó bế tắt lắm, nhưng tôi hỏi anh lại nói là không có chuyện gì. Rồi anh đột ngột nói chia tay sau gần 4 năm quen nhau. Anh nói bố mẹ phản đối chuyện đám cưới. Anh trách tôi tại sao tôi không cố gắng lấy lòng bố mẹ anh, không thường xuyên qua nhà chơi mặc cho mẹ anh có muốn hay không, không thường xuyên gọi điện hỏi thăm trò chuyện với bà… Bố mẹ anh nói tôi ít tiếp xúc với gia đình, bảo hình như tôi “không muốn qua nhà mình chơi thì thôi đi con ạ” và má tôi đã đẻ ra 3 chị em tôi toàn là con gái nên sợ sau này tôi cũng sẽ chỉ sinh toàn con gái trong khi anh là đứa con độc nhất của bố mẹ, bố anh thì nói 2 gia đình có lối sống khác nhau rất khó sống chung, tôi hơn anh 2 tuổi rồi sau này tôi sẽ già trước anh và 2 đứa sẽ không có hạnh phúc, nếu muốn cưới nhau thì sẽ không có đàn trai tham dự…. Khi đó tôi có 1 cảm giác hối hận và đau đớn vì nghĩ chắc mình chưa đủ tốt với anh, chưa đủ cố gắng để lấy lòng gia đình anh, tôi hứa sẽ thay đổi và cố níu kéo anh nhưng mặc cho tôi có đau khổ thế nào anh cũng nhất quyết chia tay…
Anh đột ngột nói chia tay sau 4 năm yêu nhau mà không hề có lý do (Ảnh minh họa)
Tôi lâm vào khủng hoảng, sức khỏe sa sút vì thường xuyên mất ăn mất ngủ. Khi tôi đã dần đủ bình tĩnh để vượt qua thì anh liên lạc lại với tôi và nói còn rất yêu tôi, vẫn thường xuyên dõi theo tôi, anh nói anh cũng đã suy sụp rất nhiều sau khi chia tay, anh muốn 2 đứa bắt đầu lại và sẽ bất chấp gia đình ngăn cản… thế là chúng tôi lại bên nhau, gia đình anh cũng dần chấp nhận tôi nhưng vẫn dây dưa chuyện cưới xin, hơn 1 năm sau đó vì thấy anh quá quyết liệt và một phần sợ mất đứa con trai độc nhất nên cuối cùng bố mẹ cũng cho phép đám cưới.
Ban đầu 2 đứa không đủ kinh tế nên chồng tôi tính mượn thêm tiền để lo đám cưới mà không nhờ vả bố mẹ chồng, lúc đó tôi không hiểu vì sao chồng lại muốn vậy và cũng sợ chuyện nợ nần nên khuyên anh nên nghe theo lời bố mẹ. Ngày 2 bên thông gia ra mắt, ngoài má tôi và bố mẹ anh còn có gia đình bác (là chị ruột của mẹ) và cô cậu tôi cùng ngồi lại nói chuyện. Bên đàn trai nói sẽ đứng ra lo hết chuyện cưới xin, tiền mừng cưới cũng để lại cho vợ chồng tôi và sau đám cưới sẽ cho thêm 1 số tiền để làm vốn. Trước đó má và chị tôi có dặn rằng dù gia đình chồng có lo đám cưới thì 2 đứa cũng nên lấy tiền mừng mà trả lại cho bố mẹ, để sau này cuộc sống 2 vợ chồng thoải mái hơn, tôi có bàn với chồng như vậy và anh cũng đồng ý. Trong lúc 2 nhà đang ăn tối thì bố mẹ chồng và gia đình bác bàn nhau mai mốt cưới xong sẽ tổ chức đi trăng mật cho… cả 2 gia đình (bao gồm bố mẹ chồng, 2 vợ chồng tôi và gia đình bác), sẽ đi nước này nước kia chơi mỗi tour là hơn chục triệu… cả 4 người họ thao thao bất tuyệt với nhau không thèm hỏi han gì đến má và cô cậu tôi ngồi ngay bên cạnh!!!
Từ lúc bắt đầu lo cho đám cưới thì tôi đã hiểu vì sao ban đầu chồng tôi muốn 2 đứa tự lo. Mang tiếng là bố mẹ lo đám cưới theo nguyện vọng của 2 vợ chồng và làm gì cũng gọi 2 đứa lại hỏi thích thế này hay thế kia nhưng khi 2 vợ chồng đưa ra ý kiến thì chê bai đủ kiểu rồi tự quyết định luôn. Từ cái giường cưới, cái tủ quần áo, giấy dán tường cho đến cái đèn cái mền cái gối trong phòng ngủ thế nào bố mẹ cũng tự quyết định màu sắc kiểu dáng… Bên chồng có cô em họ du học về ăn cưới vợ chồng tôi, bố mẹ rất thương em nên dắt em theo cùng cho ý kiến và thế là răm rắp gật đầu lia lịa khi cô em phán đám cưới bên đó thế nào, chuộng màu gì, bày trí sao thì bên đây mình nên học theo như thế cho không quê mùa, tôi cứ đúng là lẽo đẽo theo sau để nghe chứ chưa kịp cho ý kiến đã bị chặn lại, sau đó lại trách là đám cưới mà 2 đứa không biết lo lắng gì cả, chỉ trông chờ bố mẹ thôi.
Đám cưới diễn ra nhưng không được vui vẻ
Ngày đặt tiệc đám cưới tôi không muốn quá xa xỉ phô trương và một phần ngại vì sợ tốn tiền bố mẹ, không biết tiền mừng cưới có đủ trả lại cho bố mẹ hay không nên tôi đã chọn thực đơn vừa phải. Bố mẹ không đồng ý, bố mẹ nói còn có khách khứa bố mẹ, toàn những người lớn chức lớn nên chọn thực đơn sang trọng hơn nhiều. Nhưng sau cùng thì lại chọn thực đơn bình thường và đi nói với mọi người là vì thương 2 con, muốn tổ chức đàng hoàng nên chọn thực đơn rất đắt, đến tận gần 9tr/ bàn tiệc!!! Tôi vì không muốn có chuyện gì không hay nên không lên tiếng, chồng đã biết trước nên cũng mặc kệ.
Trước đám hỏi mẹ chồng gọi điện hỏi má tôi sẽ mặc gì, tôi nói má sẽ mặc đồ tây thì bà tỏ ra không thích, bà nói “con nói má con mặc áo dài đi” tôi nói rằng má tôi không thích mặc áo dài vì má hơi mập mặc sợ không đẹp, mẹ chồng lại hỏi “sao vậy con, sao lại không thích”… Nói đúng ra tôi muốn nói tránh đi để không phải nhắc đến chuyện phong tục 2 bên khác nhau, rằng má tôi người Hoa nếu có thì mặc sườn xám chứ sao lại theo bên nhà trai mà mặc áo dài! Thấy tôi cương quyết nói vậy nên dù bực mình mẹ chồng cũng không nhắc đến nữa.
Đám hỏi thì bên nhà gái lo nên thoải mái rất nhiều. Từ ngày ba tôi mất, mẹ tần tảo buôn bán nuôi 3 chị em tôi khôn lớn. Tôi chưa trả hiếu được cho mẹ giờ đã đi lấy chồng nên tôi không muốn mẹ bỏ ra số tiền ít ỏi bao năm mẹ dành dụm. Chị em tôi bàn nhau chung tay tổ chức thật ấm cúng, chị tôi còn cho sơn phết nhà cửa để quay hình đẹp cho ngày cưới em gái, chị làm những đồ trang trí xinh xắn để bày biện trong nhà và cả cho ngày đám cưới. Thời gian đó tôi cảm nhận được ánh mắt hạnh phúc và mãn nguyện của má tôi mà không cầm được nước mắt.
Hôm đám hỏi bố mẹ chồng tôi mặt mày không vui, sau này tôi mới biết là bố mẹ bảo mất mặt vì họ hàng nói má tôi không chịu mặc áo dài mà mặc đầm “trông xấu quá à, trông kỳ kỳ sao đó”… Tôi rất bực mình nên nói lại ”con thấy má con ăn mặc bình thường mà, đâu có sao đâu”, thế là bà hầm mặt rồi im re. Sau đám hỏi, bố mẹ thường xuyên gọi điện cho tôi để hỏi về… chồng tôi. Bố mẹ hỏi anh đi đâu rồi, có về nhà ăn cơm không, anh đang đi với ai…Và mặc dù công ty nơi tôi đang làm có cách xa nhà anh mười mấy km bố mẹ vẫn muốn sau khi tan sở tôi chạy qua nhà để ngồi ăn cơm với ông bà, ngày lễ hay giỗ thì nên xin về sớm để qua phụ mọi người làm cơm quét dọn…
Mẹ chồng luôn chê bai mẹ ruột tôi kể cả chuyện ăn mặc (Ảnh minh họa)
Đám cưới diễn ra trong sự hài lòng của bố mẹ chồng, cũng đúng vì mọi thứ do ông bà chọn chứ nếu do vợ chồng tôi thì chắc đã bị chê bai tơi bời như bao đám cưới của họ hàng mà ông bà từng dự. Tối đến cả nhà ngồi lại đếm tiền mừng cưới, xong xuôi mẹ đem hết tiền và vàng mừng cưới cho vào két sắt phòng mẹ mà không có 1 câu nào nói với vợ chồng tôi rồi bảo “đi ngủ thôi, tối lắm rồi đấy”? Hơn cả tuần sau đó tuyệt nhiên không nghe bố mẹ đá động gì đến chuyện tiền nong nên vợ chồng tôi bàn nhau nói chuyện với bố mẹ cho rõ ràng, ý vợ chồng tôi muốn gởi trả lại tiền cưới mà bố mẹ đã ra trước đó nếu còn dư lại thì vợ chồng tôi cũng có chút đỉnh làm vốn. Tôi chưng hửng khi bố mẹ nhìn nhau cười rồi bảo rằng “tiền cưới hôm qua bố mẹ vừa đem đi đánh hết vào chứng khoán rồi”!!! Bố nói vàng và đô bố mẹ sẽ đưa lại cho cả 2 cất giữ (khoản đó thật sự là không bao nhiêu) ngoài ra bố mẹ sẽ đưa 2 con 50tr để sau này đi cưới trả lễ lại người ta (nhưng đến nay đám cưới 1 năm rồi mà không thấy 50tr đó mà ngay cả tiền bố mẹ hứa cho để làm ăn cũng không thấy đâu cả).
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc khi lâu lâu bố mẹ lại mượn tiền 2 vợ chồng khi thì 1 -2 triệu khi thì vài trăm vì “bố mẹ chưa kịp rút tiền ngân hàng”. Đi đám cưới họ hàng thì mẹ bảo 2 vợ chồng đưa mẹ mượn chỉ vàng tặng cho người ta, vài bữa mẹ trả (nhưng đến giờ vẫn không thấy đâu). Bố ra HN có việc mẹ lại nói bóng gió “con dâu có tiền biếu bố vài triệu đi HN kìa”, nhà hàng xóm có việc cần mượn tiền mẹ cũng vội hứa với người ta rồi đợi con dâu đi làm về nói “con rút mấy triệu đưa cho cô ấy mượn, mẹ lỡ hứa với người ta nhưng mẹ chưa kịp rút tiền”. Bàn nhau du lịch nước ngoài là thế nhưng đám cưới xong bố mẹ nói không có tiền nên thôi đi trăng mật trong nước thôi, và bố mẹ quyết định dắt theo 2 thằng nhóc cháu họ của bố cùng đi??? Vì đi theo tour nên bên du lịch chỉ sắp xếp 2 phòng cho 4 người, tối đến bố mẹ hỏi 2 thằng cháu rằng “muốn ngủ chung với ông bà hay với cậu mợ???” Và tất nhiên là 2 thằng cháu bảo ngủ với cậu mợ vì 9 giờ tối là ông bà nói tắt đèn đi ngủ rồi…
Tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống quá căng thẳng (Ảnh minh họa)
Đi đâu bố mẹ cũng kể với mọi người là đã tổ chức tiệc cưới cho con, trang trí phòng cưới cho con, chăm lo cho từng cái bàn cái tủ, còn cho 2 đứa đi trăng mật biết bao nhiêu tiền của của bố mẹ, làm cho làng trên xóm dưới, họ hàng và ngay cả bên gia đình tôi ai cũng nghĩ vợ chồng tôi sung sướng , được bố mẹ chồng lo tất cả, 2 vợ chồng chắc có nhiều của để dành lắm, bà hàng xóm còn phán cho tôi 1 câu “con là phước đức lắm mới có được bố mẹ chồng như vậy, cưới về như chuột sa hủ nếp”. Tôi chả thèm nói năng gì, chỉ cười trừ cho qua chuyện. 2 vợ chồng tôi đi làm cũng không được khấm khá cho lắm nên tính hàng tháng đưa cho bố mẹ vài triệu (tôi hàng tháng vẫn trích lương ra đưa cho mẹ đẻ), nghe vài triệu mẹ chồng phán “2 vợ chồng cùng đi làm mà đưa nhiêu đó mẹ ứ thèm mắc công lại mang tiếng”.
(Còn nữa)